CÂU CHUYỆN BẢN THÂN!!
Cuộc sống của anh chưa bao giờ là bằng phẳng, đôi khi bản thân anh lại đặt mình trước nhưng nốt trầm bản thân anh chưa hề được báo trước. Anh từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, cho đến khi biến cố mất mát ập tới, trong cuộc đời của anh đã lấy đi 2 thứ mà anh đáng có. Khoảng trống không có bù đắp được cho anh lại, sự trưởng thành của anh không chỉ là cuộc sống mà là nhưng gì thời gian trôi qua, đến hiện tại anh cảm thấy bản thân anh rơi vào sự thật cay đắng. Tinh thần thể xác con người của anh không chỉ riêng vậy mà đau nhất là trái tim anh đã hoá đá và tưởng như vỡ vụn.
---------------------------------
Cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng, anh vừa phải là chỗ dựa cho con, vừa phải đối diện với những áp lực trong công việc. Anh chọn lĩnh vực bất động sản một nghành đòi hỏi không chỉ kiến thức, mà còn là sự kiên nhẫn, sự bền bỉ từng ngày. Song song đó, anh vẫn không ngừng tìm tòi, học hỏi về công nghệ để bắt kịp thời đại, để mình không bị tụt lại phía sau. Những đêm anh thức trắng, ngồi lặng trong căn phòng nhỏ, chỉ có ánh đèn và bản kế hoạch dở dang. Mệ mỏi là thật, nhưng anh không cho phép mình bỏ cuộc, anh hiểu phía sau anh còn có con và ông bà. Con anh cần một tương lai đẹp, và ông bà nội nhà anh lúc đó cũng đã gần 70 tuổi cả hai ông và bà anh độ tuổi cần được nghỉ ngơi. Chính suy nghĩ đấy làm bản thân anh một người đàn ông không được phép dùng lại. Nhiều người hỏi sao anh có thể vừa làm việc vừa miệt mài, vừa chăm sóc gia đình. Câu trả lời của anh đơn giản là nghị lực. Anh tin rằng khi bản thân anh có mục tiêu và biết mình sống vì ai, cho nên dù có khó khăn thế nào , anh cũng sẽ tìm cách để đi tiếp, và anh đang đi như thế nào, từng ngày, từng giờ.
Suốt 5 năm qua,, anh đã sống trong một khoảng lặng, chỉ biết vùi mình vào công việc, vào trách nhiệm làm cha, làm điểm tựa cho con nhỏ. Thời gian từng ấy giúp anh trưởng thành hơn, nghị lực hơn, nhưng cũng khiến trái tim nhiều khi chênh vênh. Thật ra sau tất cả anh cũng có ước mơ giản dị thôi, đó là tìm được một người có thể thấu hiểu, đồng cảm, một bờ vai để cùng nhau sẻ chia. Hạnh phúc với anh giờ không phải là điều gì to tát, mà chỉ là một mái ấm bình yên, một gia đình trọn vẹn, nơi có tiếng cười và một trái tim đồng hành bên cạnh. Anh tin bản thân anh mạnh mẽ nhất không phải là người gánh vác được bao nhiêu, mà là khi dám thừa nhận mình cũng cần tình thương, cần sự sẻ chia, và anh đang trên hành trình tìm sự đồng điệu ấy
---------------------------
Trải qua nhưng gì mất mát không nhỏ, và những điều đó dạy anh hiểu rằng, gia đình và yêu thương mới là giá trị bền lâu nhất. Anh tin khi giữ được niềm tin và sống đúng với tâm đức của mình, thì những điều tốt đẹp rồi cũng sẽ tìm đến. Anh không mong điều gì xa hoa, chi mong một kiếp người này, được sống trọn vẹn với yêu thương, có một mái ấm bình yên. Có được một người đồng hành thật sự hiểu, thật sự thương, khi đó anh tin cuộc đời sẽ không uổng phí
Trong những ngày tháng khó khăn nhất, anh nhận ra có thể mất đi nhiều thứ, nhưng tri thức và niềm tin thì không ai lấy được. Anh chọn cách học thêm, đọc thêm, không ngừng nâng cao bản thân để không bị tụt lại phía sau. Anh tin tri thức không chỉ là hành trang cho sự nghiệp, mà còn là tấm gương để con gái nhỏ soi vào rằng cha cô bé đã vượt qua đau thương bằng nghị lực và sự cầu tiến.
--------------------------
Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời, anh đều xem đó là một cơ hội. Cơ hội để anh học hỏi từ người khác, và cũng là cơ hội để anh sẻ chia câu chuyện của mình câu chuyện không hoàn hảo, nhưng chân thực. Anh không giấu giếm mất mát, cũng không tô hồng khó khăn, vì anh tin sự thật mới có thể chạm đến trái tim người khác. Anh muốn nói với những ai từng gục ngã: đừng từ bỏ, bởi chính nghị lực của bạn sẽ là điểm tựa cho ai đó sau này.
--------------------------------------
Nếu ai hỏi đâu là sức mạnh lớn nhất giúp anh vượt qua tất cả, anh sẽ không ngần ngại trả lời: Gia đình. Con nhỏ là lý do để anh đứng dậy, là động lực để anh cố gắng. Mỗi nụ cười hồn nhiên của con chính là liều thuốc quý giá xoa dịu trái tim đã từng hóa đá. Còn cha mẹ già chính là lời nhắc nhở anh rằng phía sau mình, luôn có một mái nhà cần được chở che.
----------------------------
Trải qua bao năm tháng chỉ biết sống cho trách nhiệm, anh vẫn ấp ủ một ước mơ giản dị: tìm một người bạn đời thật sự thấu hiểu và đồng cảm. Hạnh phúc với anh giờ đây không còn là những điều xa hoa, mà chỉ là một mái ấm bình yên, nơi có tiếng cười con trẻ, có sự sẻ chia từ một trái tim đồng hành. Anh mạnh mẽ để gánh vác, nhưng cũng đủ can đảm để thừa nhận mình cần tình thương.
--------
Trải qua bao năm tháng chỉ biết sống cho trách nhiệm, anh vẫn ấp ủ một ước mơ giản dị
tìm một người bạn đời thật sự thấu hiểu và đồng cảm. Hạnh phúc với anh giờ đây không còn là những điều xa hoa, mà chỉ là một mái ấm bình yên, có sự sẻ chia từ một trái tim đồng hành. Anh mạnh mẽ để gánh vác, nhưng cũng đủ can đảm để thừa nhận mình cần tình thương
CUỘC ĐỜI CỦA MẸ
---------------------
Mẹ anh sinh năm 1952, trong một thời kỳ đất nước còn nhiều gian khó, từ nhỏ, Mẹ đã quen với ruộng đồng, với tiếng trống vang vang giữa những buổi sáng sương mù
Cả tuổi thanh xuân, Mẹ dành cho bảng đen, phấn trắng, cho những đứa trẻ ở quê hương còn thiếu đủ điều kiện
Mẹ không dạy nhiều về thuần lý sống, nhưng từng lời mẹ nói, từng hành động mẹ làm, lại là bài học cuộc sống suốt đời anh không quên.
-----------------------
Mẹ bảo
Con ạ, làm người không cần phải giỏi hơn ai, chỉ cần sống thật lòng và biết nghĩ cho người khác.
- Những năm anh còn nhỏ, từng khi va ngã hay làm sai, mẹ không la suy, Mẹ chỉ ngồi xuống, nhìn anh rồi nói
Người ta hơn mình ở phòng họ biết dậy sau khi ngã, chứ không phải họ chưa từng ngã
- Câu nói đó theo anh đến tận bây giờ
--> Khi anh bước ra đời, gặp khó khăn, anh lại nhớ tới phong mẹ cặm cụi soạn thảo kế bên ngọn đèn dầu leo lét, đôi mắt hậu vế thời gian mà vẫn sáng niềm tin
Anh hiểu, nghề giáo dục đã dạy mẹ cách chiến đấu, còn mẹ anh dạy cách làm tử tế
- Có những lúc anh tưởng như không còn đủ sức để đi tiếp, thì chính mẹ bằng sự khan và niềm tin bình dị lại kéo anh dậy
+ Mẹ ủ bao giờ nói với, nhưng từng lời lời của mẹ như leo sáng một ngọn đèn trong lòng anh
Giờ đậy mỗi khi nhìn lại anh thấy rõ
- Mẹ không chỉ sinh ra tôi, Mẹ còn dạy tôi cách trở thành một người có Tâm, có mô nhiệm và biết yêu thương và không bao giờ quên mình là ai.
CUỘC ĐỜI CỦA BỐ
---------------------
Bố anh sinh năm 1950, lớn lên trong thời kỳ đất nước còn nhiều gian khó, Ngay từ nhỏ, bố đã học cách cường cường, sống có trách nhiệm và biết trân trọng từng giá trị của gia đình và quê hương
Bố tôi phục vụ trong quân đội, từng trải qua nhiều thử thách và gian lao, nhưng chưa bao giờ thấy bố hơn phiền não, Từng câu chuyện về chiến trận, về đồng đội, bố đều kể cho tôi với ánh mặt bình yên trứa đầy niềm tự hào
Bố không chỉ dạy tôi cách sống, mà còn dạy tôi nghị lực, mạnh mẽ của một người đàn ông.
-------------------
Con trai dù đi đâu, làm gì cũng phải nhớ hai điều yêu tổ quốc và yêu gia đình. Hai điều này không bao giờ được quên, vì đó là cội nguồn của một con người.
- Dạy mình cách đối diện khó khăn, cách lên khi vấp ngã, cách chịu trách nhiệm với hành động của bản thân
Mỗi lời dạy của bố như một ngọn lửa leo sáng trong lòng mình, là động lực để mình tiếp tục cố gắng, bước đi vững vàng trong cuộc sống
--> Giờ đây, dù đi đến đâu, gặp bao nhiêu thử thách, mình vẫn nhớ những lời dạy: mạnh mẽ nhưng không chậm nhắc, cường cường nhưng biết yêu thương, và luôn giữ tình yêu với gia đình và đất nước
Mình biết, bố không chỉ là người sinh ra mình, mà còn là người truyền cho mình bản lĩnh, niềm tin và giá trị cuộc sống , để dù sau này có đi đâu, mình vẫn giữ được chính mình.
CÂU CHUYỆN CỦA TÔI VÀ BỐ MẸ
------------------------------
Bố là người quân nhân hiển cường, từng trải qua nhiều thử thách, và mẹ là giáo viên đầy tận tâm, dành cả tuổi trẻ cho học trò và gia đình
+ Từ bố, anh học được mạnh mạnh mẽ, nghị lực và tinh thần trách nhiệm . Bố trí luôn nhắc nhở
--> Con trai dù đi đâu, làm gì cũng phải nhớ hai điều: yêu tổ quốc và yêu gia đình. Hai điều đó không bao giờ được quên
+ Từ mẹ, anh học được sự cường võ, xin bảo dung và cách sống tử tế . Mẹ dạy
--> Không cần giỏi hơn ai, chỉ cần sống thật lòng và biết suy nghĩ cho người khác

Bố mẹ không chỉ dạy mình qua lời nói, mà còn dùng hành động và tấm kính sống mỗi ngày
Những bài học của họ sự mạnh mẽ của bố, sự Nhẫn và yêu thương của mẹ đã hình thành bản lĩnh và trái tim mình ngày hôm nay
Giờ đây, dù đi đến đâu, mình luôn mang theo hai điều cốt lõi mà mẹ truyền lại : mạnh mẽ nhưng biết yêu thương, hiển cường nhưng biết sống tử tế, và luôn trân trọng gia đình cùng những giá trị mình tin tưởng
Mỗi khi gặp khó khăn hay mất phương hướng, mình lại nhớ đến bố mẹ nguồn động lực bất tận giúp mình đứng lên, bước tiếp và sống đúng với bản thân
Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN-SỰ TẦNG CON NGƯỜI VÀ NHÂN SINH
1, Là một hành trình từ mất mát đến thức tỉnh
2, Là tri thức đến giá trị thật của con người anh
3, Là tình thương hướng tới nền móng của sức mạnh
4, Là cho dù cha mẹ là nguồn gốc của sự phẩm chất tốt đẹp cho anh học hỏi và nối gướng

TRẢI QUA TẤT CẢ BẢN THÂN ANH VIẾT LÊN GIÁ TRỊ CỐT LÕI CỦA BẢN THÂN ANH! * NGUYỄN TIẾN PHÚC *

- Anh không cần gỏi hơn ai, chỉ cần sống thật và biết nghĩ chính từ mẹ đã là lời khuyên nhắc dạy anh
- Con trai dù đi đâu, làm gì cũng phải nhớ hai điều. Yêu Tổ Quốc và Yêu Gia Đình chính là từ bố anh cân nhắc anh

ĐÓ LÀ KẾT TINH TƯ TƯỞNG * TRI THÚC-NHÂN TÂM-GIA ĐÌNH-NGHỊ LỰC *
-> Từ câu chuyện của anh anh luôn muốn tạo lên một triết lý về cuộc đời con người anh được sinh ra và cho đến hiện tại!!!!
++> ( SỐNG ĐỂ HỌC, SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG, SỐNG ĐỂ LÀM GƯƠNG ) Đó là con người của anh được phép gọi là ( TÂM ĐỨC )
Gửi tới Cô Gái ( HẠNH PHÚC CUỐI ĐỜI ) là khi Hạnh Phúc không chỉ là đích đến, mà là hành trình
--> Thật ra ( HẠNH PHÚC CUỐI ĐỜI ) Là không chỉ phần thưởng dành cho ai đó đến sau, mà là khoảng khắc mỗi người nhận ra giá trị của yêu thương, dù muộn màng, dù chỉ còn trong ký ức.
+> Bài hát này không hề bị lụy mà nó là sự chấp nhận, là cách bản thân học cách mỉm cười với những điều đã từng gây tổn thương
->> Chính bài hát này không hiểu được thì sẽ là bài hát buồn, thì bản thân nghe bằng tai
->> Và cách khách bản thân nghe bằng con tim, thì sẽ thấy trong đó là cả một đời người
+ Có thanh xuân rực rỡ
+ Có nỗi đau hóa thành bình yên
+ Và có tình yêu, dù mất đi , vẫn khiến ta trở nên sâu sắc hơn, nhân hậu hơn.
=> Bản thân anh thấy không phải lời dạy ta níu kéo, mà dạy cho mình biết buống tay trong yêu thương
=> Không khuyên anh quên đi, mà nhắc cho mình nhớ sự nụ cười đấy

==> Điều ( HẠNH PHÚC CUỐI ĐỜI ) không phải là khi mình có người bên cạnh, mà là khi bản thân anh biết tha thứ, biết cảm ơn, và biết trân trọng chính bản thân mình, và điều đặc biệt là người mang lại sắc m,àu của tình yêu đến
Made by Biolink.com.vn with ❤️
Chia sẻ