TÔI KỂ BẠN NGHE

Bão Tố và Sự Mất Mát
Cuộc đời vốn là một bản nhạc buồn, chỉ khác ở chỗ, có những nốt thăng trầm chúng ta chưa từng nghĩ mình sẽ phải chạm tới. Biến cố ập đến vào những ngày tháng dịch bệnh nghiệt ngã, khi tôi đang ở Sài Gòn. Ngày vợ tôi ra đi, tôi chỉ có thể nhìn cô ấy qua một màn hình điện thoại mờ ảo. 18 ngày cách ly, 18 ngày tôi như bị giam cầm, từng giờ từng phút trôi qua chỉ để đối diện với sự bất lực và nỗi đau không lời. Vết thương lòng đó không bao giờ lành, nó chỉ nằm lại đó, sâu trong trái tim.
Điểm Tựa Từ Gia Đình
Trong những ngày đen tối nhất, tôi nhận ra mình không đơn độc. Ba tôi, một sĩ quan quân đội về hưu, không nói nhiều, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định. Ánh mắt đó là ngọn đuốc, là mệnh lệnh không lời. Mẹ tôi, một giáo viên, đã dùng tình thương của một người mẹ để xoa dịu vết thương của tôi. Họ ở đó, lặng lẽ và mạnh mẽ, trở thành điểm tựa vững chắc nhất.
Sóng gió
Sự Cô Đơn và Công Việc
Thời gian đó, tôi như một con quay, chỉ biết vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi trống trải, rồi lại về chăm sóc con gái. Tại FPT Software, có những hôm tôi làm việc đến tận 3 giờ sáng để hoàn thành dự án, hay nhận thêm nhiều dự án riêng khác để tranh thủ thời gian làm cả ngoài giờ. Tôi cũng kinh doanh đầu tư các lĩnh vực khác, như năm 2017, tôi đầu tư một giàn hàu tại Vân Đồn, Quảng Ninh. Sau hai năm, tôi đã thu hồi lại vốn và để ra được một khoản kha khá. Nhưng rồi, đến thời điểm dịch bệnh và biến cố gia đình ập đến, mọi thứ dường như sụp đổ. Mọi thứ trở nên lẻ loi, chống chếnh.
Tình thương
Một khoảng thời gian khá dài, tôi sống khép kín. Không tụ tập ăn nhậu, không du lịch đây đó, thay vào đó tôi tìm thấy sự bình yên khi làm công tác từ thiện, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Rồi thời gian tôi cũng muốn có một người phụ nữ bên cạnh, cùng nhau xây dựng hạnh phúc, chăm lo cho con cái. Nhưng duyên số tôi lận đận. Nhìn vẻ ngoài có vẻ nghiêm khắc, nhưng tôi sống rất tình cảm. Thôi thì, duyên đến thì mình đón. Giờ đây, cuộc sống và kinh tế đã ổn định, tôi lo cho con đầy đủ để khi cháu lớn lên, trưởng thành, tất cả những gì tôi làm là dành cho con.
Tâm nguyện cuối cùng
Và tôi biết, nếu có một người đồng cảm, thấu hiểu, đồng hành và tiếp thêm sức mạnh tinh thần, lý trí vững vàng của tôi sẽ có câu trả lời. Tôi tin rằng với sự hỗ trợ đó, ước mơ của tôi sẽ được thực hiện. Ước mơ đó bắt đầu từ câu chuyện của những người lính từ chiến trường miền nam trở về. Quảng ninh quê tôi, có rất nhiều bộ đội, thanh niên xung phong đã tham gia kháng chiến. Nơi Mỹ rải chất độc da cam rất nặng, để rồi khi họ trở về, chất độc Dioxin tồn dư trong cơ thể và di truyền sang đời con đời cháu, gây ra những dị tật bẩm sinh, những cơn đau giày vò cả tháng năm. Quảng Ninh có một trung tâm giải độc và phục hồi chức năng cho nạn nhân chất độc da cam, nhưng nơi đó còn thiếu thốn rất nhiều trang thiết bị y tế, máy móc trị liệu. Ước mơ của tôi là đây, là được giúp đỡ họ. Tạm thời, điều kiện chưa cho phép, nhưng tôi nhất định sẽ cố gắng.
Tòa nhà FPT, số 10 phố Phạm Văn Bạch, phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội
Made by Biolink.com.vn with ❤️
Chia sẻ