ĐỂ TÔI KỂ BẠN NGHE
Bão Tố Và Sự Mất Mát
cuộc đời vốn là bản nhạc buồn , chỉ khác ở chỗ có những nốt thăng trầm chúng ta chưa từng nghĩ mình sẽ phải chạm tới.Biến cố ập đến vào những ngày tháng dịch bệnh nghiệt ngã , khi tôi đang ở sài gòn. Ngày vợ tôi ra đi tôi chỉ có thể nhìn cô ấy qua một màn hình điện thoại mờ ảo 18 ngày cách ly , 18 ngày tôi như bị giam cầm , từng giờ từng phút trôi qua chỉ để đối diện với sự bất lực và nỗi đau không lời Vết thương đó không bao giờ lành nó chỉ nằm lại đó sâu trong trái tim...
cuộc đời vốn là bản nhạc buồn , chỉ khác ở chỗ có những nốt thăng trầm chúng ta chưa từng nghĩ mình sẽ phải chạm tới.Biến cố ập đến vào những ngày tháng dịch bệnh nghiệt ngã , khi tôi đang ở sài gòn. Ngày vợ tôi ra đi tôi chỉ có thể nhìn cô ấy qua một màn hình điện thoại mờ ảo 18 ngày cách ly , 18 ngày tôi như bị giam cầm , từng giờ từng phút trôi qua chỉ để đối diện với sự bất lực và nỗi đau không lời Vết thương đó không bao giờ lành nó chỉ nằm lại đó sâu trong trái tim...
Điểm Tựa Gia Đình
trong những ngày đen tối nhất,tôi nhận ra mình không đơn độc , ba tôi một sĩ quan quân đội về hưu , không nói nhiều , chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định , ánh mắt đó là ngọn đuốc , là mệnh lệnh không lời mẹ tôi là một giáo viên dã dùng tình thương của 1 người mẹ để xoa dịu vết thương của tôi , họ ở đó lặng lẽ và mạnh mẽ , trở thành điểm tựa vững chắc nhất...
trong những ngày đen tối nhất,tôi nhận ra mình không đơn độc , ba tôi một sĩ quan quân đội về hưu , không nói nhiều , chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định , ánh mắt đó là ngọn đuốc , là mệnh lệnh không lời mẹ tôi là một giáo viên dã dùng tình thương của 1 người mẹ để xoa dịu vết thương của tôi , họ ở đó lặng lẽ và mạnh mẽ , trở thành điểm tựa vững chắc nhất...